Từ Rối Loạn Đến Quy Tụ - Quá Trình Thống Nhất Đại Việt
Thế kỷ thứ 10, mảnh đất Đại Việt đứng trước một phép thử nghiệt ngã của lịch sử. Sau khi Ngô Quyền tạ thế, chính quyền trung ương suy yếu đã đẩy đất nước vào cảnh "nồi da nấu thịt" với sự trỗi dậy của các sứ quân. Một giang sơn bị chia cắt không chỉ khiến nhân dân lầm than mà còn là mồi ngon cho tham vọng xâm lược từ phương Bắc. Nếu không thể quy tụ về một mối, sự tồn vong của dân tộc sẽ chỉ còn là ngọn đèn trước gió.
Đinh Bộ Lĩnh nhận thức rõ điều này. Ông bắt đầu chiến dịch thống nhất từ vùng Hoa Lư (nay là Ninh Bình), từng bước kéo những tướng khác vào đội ngũ của mình, hoặc đánh bại họ nếu họ từ chối.
Quá trình này không đơn giản. Nhưng vào năm 968, khi Đinh Tiên Hoàng được công nhận là vua, đã có một quyết định chính trị rõ ràng: Đại Việt là một quốc gia thống nhất dưới một quyền lực.
Đinh Bộ Lĩnh không chỉ là một tướng quân xuất sắc, mà còn là một nhà lãnh đạo tài ba. Ông hiểu rằng để thống nhất Đại Việt, không chỉ cần quân đội mạnh, mà còn cần một hệ thống chính trị vững chắc. Ông đã xây dựng một hệ thống chính trị phức tạp, với các bộ phận như quân đội, chính phủ, và các cơ quan hành chính.
